“Khó được là ngươi vẫn còn nhận người sư phụ này.” Hoắc Sơn hồi lâu mới bình tĩnh lại, không khỏi cảm khái.
“Đó là lẽ đương nhiên. Người mãi mãi là sư phụ của đồ nhi, điều này vĩnh viễn không đổi.”
Trong lòng Hoắc Sơn vừa thấy an ủi, lại vừa có chút chua xót. Trước kia lão còn từng nghĩ đến chuyện tác hợp nữ nhi mình với Triệu Phong, nhưng giờ lão đã hiểu, thành tựu sau này của Triệu Phong e rằng không phải một võ quán, thậm chí cũng chẳng phải một phủ một châu có thể trói buộc nổi.




